Nhìn bóng lưng mặc tử bào kia, thoáng chốc ông phảng phất như lại nhìn thấy cậu thiếu niên khiêm tốn thỉnh giáo tại tàng thư các ngày nào.
"Trương Tú... Ngày đó lão phu thu hắn làm đệ tử, thật sự không ngờ hắn có thể đi đến bước này. Nói đi cũng phải nói lại, người làm sư tôn như lão phu quả thực chẳng giúp được hắn bao nhiêu, ngược lại còn được thơm lây..."
Miệng tuy nói lời tự giễu, nhưng ý cười nơi khóe mắt ông lại không sao giấu nổi.
Vương Đại Khuê ở bên cạnh cũng không nhịn được lên tiếng: "Được rồi, lão què tử, ông đừng có được hời còn làm bộ nữa. Bây giờ khắp cả Quy Nguyên phái, ai mà không ghen tị vì ông có một đệ tử như vậy? Ngay cả chưởng môn cũng vô cùng khách khí với ông, tìm đủ mọi cách dâng tặng các loại bảo vật, chẳng phải là hy vọng ông có thể sống thêm vài năm sao?"




